Tặng thầy cả biển trời kí ức

Không biết thầy còn nhớ hay đã quên cô gái nhỏ bé, kiệm lời và … quý thầy ngày ấy.

Nhiều năm trôi qua, từng lớp học trò đến rồi đi và cuốn vào vòng xoáy xô bồ nơi chốn thành thị, không biết có còn ai bất giác nhớ về thầy dù trong khoảnh khắc?

Tháng 11, trong tâm trí giới trẻ chúng tôi chỉ thấy có Sapa, Hà Giang, Ba Vì, Mộc Châu… những nơi đi chơi lí tưởng chứ không thấy có thầy.

Lạc vào một trang mạng tôi bắt gặp dòng chữ “tri ân thầy, cô giáo nhân ngày 20/11”. Chợt nhớ đến thầy – người cho tôi những thứ đầu tiên ấy.

Cả trời kí ức ùa về, mắt long lanh từ bao giờ không biết. “Em nhớ thầy!”

Nhớ ngày ấy!

thaygiao2_zdvs

Ấn tượng đầu tiên

Thầy cao lớn, răng lộn xộn nhưng hay cười làm lũ học trò hay bật cười theo. Không phả vì câu chuyện thầy nói buồn cười mà vì hình ảnh thầy hài hước quá.

Tôi – lùn, bé và hơi tròn ngồi góc lớp cúi mặt đầy e ngại vì buổi đầu vào lớp. Đứng giữa lớp thầy gọi to: “Bạn nữ góc lớp, ngẩng đầu lên, ngồi thẳng lưng xem nào”. Tôi ngập ngừng làm theo lời thầy nhưng vẫn có chút sợ những ánh mắt xung quanh. Nhưng điều làm tôi bắt đầu thay đổi và hòa đồng hơn là câu nói sau đó của thầy: “mỗi người chỉ có một cuộc đời và một lần được sống thôi, học mà chơi nhưng phải hết mình, đừng phí thời gian cho những ngại ngần hay suy nghĩ về người khác, bắt đầu chơi thôi các em”… Và thầy đưa mắt nhìn tôi như muốn nói “hãy ghi nhớ điều đó”. Từ giây phút ấy tôi đã suy nghĩ khác. Không biết thầy có còn nhớ?

Đôi bàn tay

Đó là giờ toán của thầy. Chưa có môn học nào mà tôi chú tâm như vậy, không phải vì học giỏi hay đam mê toán mà đơn giản tiết đó thầy giảng. Vỏn vẹn 45 phút và tôi thấy tiếc mỗi khi trống điểm hết giờ.

Bài toán ấy – một bài khó, tôi được thầy hướng dẫn. Vì hay dùng tay che bài nên thầy đã đẩy tay tôi ra và hỏi: “Tại sao phải che bài? đã làm bài rồi thì không được sợ sai, nếu sai thì sửa lại cho đúng là được”.

Tôi nhớ mãi hình ảnh đôi bàn tay ấy – to và ấm. Đôi tay đã viết nên bao bài giảng và cũng là đôi bàn tay chỉ đường cho chúng tôi. Thầy đeo chiếc đồng hồ đã cũ, tôi không biết hãng gì nhưng có vẻ như thầy đeo từ rất lâu rồi. Lớp mạ đã bị sờn, kính cũng mờ đi nhưng kim thì vẫn khỏe lắm. Nghe đâu là món quà ông nội thầy tặng khi thầy ra trường. Tôi cứ để ý mãi chiếc đồng hồ ấy, không biết nó theo thầy bao lâu rồi? Tôi thấy thầy tôi trong đó.

Đôi bàn tay đầy bụi phấn ấy cứ theo tâm trí tôi mãi.

Không biết giờ thầy còn giữ chiếc đồng hồ đó không?

>> Xem ngay 13 mẫu đồng hồ nam dành tặng thầy giáo nhân ngày 20-11

Phút chia tay

Lớp tôi chia tay thầy trong một ngày hè nắng nóng. Tối đến tôi qua nhà thầy, tôi vẫn nhớ lúc đó gia đình thầy đang ngồi quây quần bên nồi chè mát lạnh. Thầy tâm sự, dặn dò và kể tôi nghe những câu chuyện về cuộc đời thầy. Tôi không thể quên lời nhắn nhủ cuối cùng thầy dành cho: “Thời gian trôi nhanh lắm, cố gắng làm những gì mình muốn để không phải hối tiếc điều gì”. Thầy còn dặn thêm: “Sẽ có lúc mệt mỏi đấy, hãy lắng lại và xem mình đã làm được những gì và nên làm gì. Đồng hồ của thầy đây cũng có lúc phải nghỉ nữa là. Con người cũng thế. Học hành phấn đấu không ngừng nhưng cũng đừng nên quá sức.”

Tôi nghĩ mình đang làm tốt điều thầy từng dặn.

Không biết thầy có còn nhớ?

Ngày trở lại

Tôi trở về trường xưa vào một buổi chiều gió se lạnh. Kí ức ùa về trong tôi.

Gặp lại thầy, vẫn ánh mắt ấy, nụ cười ấy và vóc dáng cao lớn ấy.

Hôm đó đúng ngày 20/11, vây quanh thầy là lứa học trò bé nhỏ như tôi ngày xưa. Thật hạnh phúc khi thầy vẫn nhớ tên tôi.

Cầm trên tay món quà nhỏ tôi sà vào vòng tay người cha vĩ đại ấy như một đứa trẻ. Bồi hồi xúc động, tôi thấy mình của mấy năm về trước.

Đôi tay thầy vẫn to và ấm áp lắm nhưng tôi không còn thấy chiếc đồng hồ cũ ngày xưa thầy đeo đâu nữa. Có lẽ vì lí do nào đó mà nó đã bị hỏng, thầy tôi chắc buồn lắm.

Thầy mở hộp quà nhỏ tôi tặng, cười và cảm ơn tôi.

Đó là một chiếc đồng hồ mới màu trầm, thiết kế cổ điển. Tôi không biết đã bao lâu rồi thầy không đeo đồng hồ, nhưng tôi biết từ giờ thầy sẽ lại có thêm một người bạn đồng hành trên chặng đường sắp tới. Tôi biết thầy là người quý trọng thời gian, thầy luôn tâm huyết trong mỗi giờ giảng của mình.

Thầy trò tôi nhìn vào những chiếc kim đồng hồ đang quay, cả biển trời kí ức bỗng dội về. Với thầy, món quà ý nghĩa mà tôi trao thầy không chỉ nằm ở cỗ máy thời gian đang đeo trên tay mà là sự trưởng thành và tình cảm chân thành tôi dành cho thầy.

Ai đã từng có người thầy như vậy??

Đã bao lâu rồi bạn không về thăm thầy??

>> Xem ngay tất cả các mẫu đồng hồ chính hãng bán chạy nhất tại Donghohieu.org

Tặng thầy cả biển trời kí ức
Đánh Giá Bài Viết!
share post: